秋夕大风松声甚壮戏作短歌

宋代 陆游
人生不自怜,坐受外物械。 荣华难把玩,俄顷皆变坏。 山栖亦何有,耳目差旷快。 秋郊多烈风,夜壑起松籁。 初闻尚萧瑟,髣佛听严濑;忽如倒巨浸,便欲翻大块;又疑楚汉战,澒洞更胜败;不然六月雨,雷电奔百怪。 三更势稍歛,铁马归入塞。 孰能从吾游,洗汝胸次隘?
rén shēng lián   zuò shòu wài xiè  
róng huá nán wán   é qǐng jiē biàn huài  
shān yǒu   ěr chà kuàng kuài  
qiū jiāo duō liè fēng   sōng lài  
chū wén shàng xiāo   fǎng tīng yán lài   dào jìn   biàn 便 fān kuài   yòu chǔ hàn zhàn   hòng dòng gèng shèng bài   rán liù yuè   léi diàn bēn bǎi guài  
sān gēng shì shāo hān   tiě guī sāi  
shú néng cóng yóu   xiōng ài