与郛郎作骨董羹四首

宋代 释慧空
诗人说尽山中佳,一原春色秦人家。 松自宫商竹自羽,空明楼观溪明霞。 微言到耳万世事,香气熏人百种花。 同栏立尽听吾语,蟹眼汤成催客茶。
shī rén shuō jǐn shān zhōng jiā   yuán chūn qín rén jiā  
sōng gōng shāng zhú   kōng míng lóu guàn míng xiá  
wēi yán dào ěr wàn shì shì   xiāng xūn rén bǎi zhòng huā  
tóng lán jǐn tīng   xiè yǎn tāng chéng cuī chá