次韵吴传正枯木歌

宋代 苏轼
天公水墨自奇绝,瘦竹枯松写残月。 梦回疏影在东窗,惊怪霜枝连夜发。 生成变坏一弹指,乃知造物初无物。 古来画师非俗士,妙想实与诗同出。 龙眠居士本诗人,能使龙池飞霹雳。 君虽不作丹青手,诗眼亦自工识拔。 龙眠胸中有千驷,不独画肉兼画骨。 但当与作少陵诗,或自与君拈秃笔。 东南山水相招呼,万象入我摩尼珠。 尽将书画散朋友,独与长铗归来乎。
tiān gōng shuǐ jué   shòu zhú sōng xiě cán yuè  
mèng huí shū yǐng zài dōng chuāng   jīng guài shuāng zhī lián fèi  
shēng chéng biàn huài tán zhǐ   nǎi zhī zào chū  
lái huà shī fēi shì   miào xiǎng shí shī tóng chū  
lóng mián shì běn shī rén   néng shǐ 使 lóng chí fēi  
jūn suī zuò dān qīng shǒu   shī yǎn gōng shí  
lóng mián xiōng zhōng yǒu qiān   huà ròu jiān huà  
dàn dāng zuò shǎo líng shī   huò jūn niān  
dōng nán shān shuǐ xiàng zhāo hu   wàn xiàng zhū  
jǐn jiāng shū huà sàn péng you   cháng jiá guī lái