望江南

宋代 张继先
四通九达,青玉交辉。天作高山,地灵若此。常相谓曰:身处真人之墟,而不知也。登戏珠峰,以见虎蹲龙蹑,远壁遥岑,皆在其下。考室在靖,建名榜之,水中花、圃中蔬,山光竹翠,白屋逾静,得其居矣。昔之思归,见十二篇之曲。同声相应,故和之。 西源好,仙构占仙峰。一鹤性灵清我宇,万龙风雨乱霜空。高静太疏慵。 天地乐,山水静流通。行坐卧怜尘外景,虚空寂是道家风。非细乐相从。
tòng jiǔ   qīng jiāo huī tiān zuò gāo shān   líng ruò cháng xiāng wèi yuē   shēn chǔ zhēn rén zhī   ér zhī dēng zhū fēng   jiàn dūn lóng niè   yuǎn yáo cén   jiē zài xià kǎo shì zài jìng   jiàn míng bǎng zhī   shuǐ zhōng huā zhōng shū   shān guāng zhú cuì   bái jìng   zhī guī   jiàn shí èr piān zhī tóng shēng xiāng yìng   zhī
西 yuán hǎo   xiān gòu zhàn xiān fēng xìng líng qīng   wàn lóng fēng luàn shuāng kōng gāo jìng tài shū yōng
tiān   shān shuǐ jìng liú tōng xíng zuò lián chén wài jǐng   kōng shì dào jiā fēng fēi xiāng cóng