满江红·霜树啼鸦

宋代 刘过
霜树啼鸦,梅欲放、小春清晓。庆初度、佩环风外,笑声云表。一柱独擎梁栋重,十年整顿乾坤了。种春风、桃李满人间,知多少。功甚大,心常小。居廊庙,思耕钓。奈华夷休戚,系王颦笑。盟府山河书带砺,成周师保须周召。看貂蝉、绿鬓本天人,真难老。
shuāng shù   méi fàng xiǎo chūn qīng xiǎo qìng chū pèi huán fēng wài   xiào shēng yún biǎo zhù qíng liáng dòng zhòng   shí nián zhěng dùn qián kūn le zhǒng chūn fēng táo mǎn rén jiān   zhī duō shǎo gōng shén   xīn cháng xiǎo láng miào   gēng diào nài huá xiū   wáng pín xiào méng shān shū dài   chéng zhōu shī bǎo zhōu zhào kàn diāo chán 绿 bìn běn tiān rén   zhēn nán lǎo