百字謠 再用韻

元代 周權
粗桃俗李,漫眼底紛紛,等閒開落。得似花仙夸艷質,暖透胭脂猶薄。梅不同時,芳心難聘,空妒肌如玉。自然佳麗,不須歸薦華屋。最好一抹彩雲,輕盈飛不去,漫空高簇。霽日濃薰渾欲醉,照映光風眩爍。遍倚欄干,狎渠清賞,聊為憐幽獨。簪花醉也,夜深猶索芳*。
táo   màn yǎn fēn fēn   děng xián kāi luò de huā xiān kuā yàn zhì   nuǎn tòu yān zhī yóu báo méi tóng shí   fāng xīn nán pìn   kōng rán jiā   guī jiàn huá zuì hǎo cǎi yún   qīng yíng fēi   màn kōng gāo nóng xūn hún zuì   zhào yìng guāng fēng xuàn shuò biàn lán gān   xiá qīng shǎng   liáo wèi lián yōu zān huā zuì   shēn yóu suǒ fāng   *。