被恩出使

宋代 鄭獬
鏡湖清淺越山寒,好倚秋雲刮眼看。 萬里塵沙卷飛雪,卻持漢節使呼韓。
jìng qīng qiǎn yuè shān hán   hǎo qiū yún guā yǎn kàn  
wàn chén shā juǎn fēi xuě   què chí hàn jié shǐ 使 hán