嘗白酒用糜韻

宋代 洪炎
竹葉榴花久擅場,一尊雲液勝椒漿。人惟任達常中聖,藥自消憂不作狂。 滿泛冰瓷無別色,錯斟瓶水有真香。祇應剩醞逡巡酒,始耐仙山日月長。
zhú liú huā jiǔ shàn chǎng   zūn yún shèng jiāo jiāng 漿 rén wéi rèn cháng zhōng shèng   yào xiāo yōu zuò kuáng
mǎn 滿 fàn bīng bié   cuò zhēn píng shuǐ yǒu zhēn xiāng yīng shèng yùn qūn xún jiǔ   shǐ nài xiān shān yuè zhǎng