傳言玉女 詠殘梅

清代 紀映淮
疏梅枝上,昨夜又經春雪。依依窗外,恰對人寥寂。 冷淡孤芳,一種幽情殊絕。休吹長笛,好留餘馝。 瘦影橫斜,正冰蟾好時節。亂點蒼苔,無奈東風劣。 夢斷高樓,有恨無言可說。早聽簾際,鶯調新舌。
shū méi zhī shàng   zuó yòu jīng chūn xuě chuāng wài   qià duì rén liáo
lěng dàn fāng   zhǒng yōu qíng shū jué xiū chuī cháng   hǎo liú
shòu yǐng héng xié   zhèng bīng chán hǎo shí jié luàn diǎn cāng tái   nài dōng fēng liè
mèng duàn gāo lóu   yǒu hèn yán shuō zǎo tīng lián   yīng diào 調 xīn shé