春愁

宋代 王令
只聞來客說春遊,不逐花前笑自留。 浪說春期計春盡,留春無術只春愁。
zhǐ wén lái shuō chūn yóu   zhú huā qián xiào liú  
làng shuō chūn chūn jìn   liú chūn shù zhǐ chūn chóu