春日感與有懷芳洲

宋代 徐瑞
老去空驚歲月遒,桑榆雖晚尚堪疏。 髮霜任自桃花笑,客間雖憑燕語留。 勝地有緣頻入夢,清吟無與獨登樓。 故人家住滄洲上,歲夜相思欲泛舟。
lǎo kōng jīng suì yuè qiú   sāng suī wǎn shàng kān shū  
shuāng rèn táo huā xiào   jiān suī píng yàn liú  
shèng yǒu yuán pín mèng   qīng yín dēng lóu  
rén jiā zhù cāng zhōu shàng   suì xiāng fàn zhōu