次朴翁游蘭亭韻

宋代 姜夔
亞字橋亭面面風,六人同坐樹陰中。 松交歸路如留客,石礙流杯故惱公。 山色最憐春望綠,野花只作晉時紅。 夕陽啼鳥人將散,俛仰興懷自昔同。
qiáo tíng miàn miàn fēng   liù rén tóng zuò shù yīn zhōng  
sōng jiāo guī liú   shí ài liú bēi nǎo gōng  
shān zuì lián chūn wàng   huā zhǐ zuò jìn shí hóng  
yáng niǎo rén jiāng sàn   yǎng xīng huái tóng