次韻白水雪梅二詩

宋代 劉子翬
豪氣無根老自摧,尚留余習愛尋梅。 苦寒扶病也須去,薄暮微吟垂欲開。 靜納長芬風外塢,醉臨高白水邊台。 無言自得幽貞意,莫吐肝腸錦繡才。
háo gēn lǎo cuī   shàng liú ài xún méi  
hán bìng   wēi yín chuí kāi  
jìng zhǎng fēn fēng wài   zuì lín gāo bái shuǐ biān tái  
yán yōu zhēn   gān cháng jǐn xiù cái