次韻和酬刁景純春雪戲意

宋代 梅堯臣
雪與春歸落歲前,曉開庭樹有餘妍。 楊花撲撲白漫地,蛺蝶紛紛飛滿天。 胡馬嘶風思塞草,吳牛喘月困沙田。 我貧始覺今朝富,大片如錢不解穿。
xuě chūn guī luò suì qián   xiǎo kāi tíng shù yǒu yán
yáng huā bái màn   jiá dié fēn fēn fēi mǎn 滿 tiān
fēng sāi cǎo   niú chuǎn yuè kùn shā tián
pín shǐ jué jīn zhāo   piàn qián jiě chuān 穿