次韻梅山弟惠雞臡

宋代 陳著
手制雞臡味可知,雨書走餉慰窮飢。 可能夜去聞聲舞,卻效早鳴逃難鄧。 伴宋讀書知已久,為由為黍愧非宜。 從今定入餐松約,分付饕涎莫再垂。
shǒu zhì wèi zhī   shū zǒu xiǎng wèi qióng  
néng wén shēng   què xiào zǎo míng táo nàn dèng  
bàn sòng shū zhī jiǔ   wèi yóu wèi shǔ kuì fēi  
cóng jīn dìng cān sōng yuē   fēn tāo xián zài chuí