次韻孫撫干二首 其一

宋代 崔敦禮
疏狂自許次公醒,冷淡無勞沸玉笙。滿屋文章天下樂,多情燈火夜深明。 交情問我何清苦,世路愁人已飽更。好趁東風動行色,瀨陽煙雨趣春耕。
shū kuáng gōng xǐng   lěng dàn láo fèi shēng mǎn 滿 wén zhāng tiān xià duō   qíng dēng huǒ shēn míng    
jiāo qing wèn qīng   shì chóu rén bǎo gèng hǎo chèn dōng fēng dòng xíng lài   yáng yān chūn gēng