次韻孫推官朴見寄二首

宋代 蘇轍
蒙慍未能憂悄悄,得閒時復醉昏昏。 知君亦學無言語,豈悟維摩不二門。 病懶近來全廢學,宦遊唯是苦思鄉。 粗知會計猶堪仕,貪就功名有底忙。 懷舊暗聽秋雁過,夢歸偏愛曉更長。 故人知我今何念,擬向東山賦首章。
méng yùn wèi néng yōu qiāo qiāo   xián shí zuì hūn hūn  
zhī jūn xué yán   wéi èr mén  
bìng lǎn jìn lái quán fèi xué   huàn yóu wéi shì xiāng  
zhī kuài yóu kān shì   tān jiù gōng míng yǒu máng  
huái jiù àn tīng qiū yàn guò   mèng guī piān ài xiǎo gèng zhǎng  
rén zhī jīn niàn   xiàng dōng shān shǒu zhāng