次韻王子欽雨中

宋代 孫覿
夢斷行雲去,詩成急雨催。霏霏噓谷滿,閃閃映空來。 出岫非無意,為霖信有材。故園小桃李,昨夜一時開。
mèng duàn háng yún   shī chéng cuī fēi fēi mǎn 滿   shǎn shǎn yìng kōng lái
chū xiù fēi   wèi lín xìn yǒu cái yuán xiǎo táo   zuó shí kāi