次韻希旦喜雨

宋代 洪邁
驕陽挾酷暑,何啻虛而翼。 高田土可籭,況乃耕與植。 風伯真可訟,雲合吹復拆。 那知下土民,糟粕配橡實。 古佛棲岩隈,旱沴豈我責。 應緣賢令尹,閔雨丐法力。 積陰暝山谷,流潤淒幾格。 朝來賀客散,置酒浣愁疾。 古詩成雲外,險句動潛蟄。 旋看蓑笠出,況喜溝澮溢。 誰言令與佛,念我一何愁。 嗟吾困蒿藜,最覺民可恤。 何當問牛喘,免使訴魚失。 九關虎豹守,懷此欲安適。 誰哉此心同,吾飽將何日。
jiāo yáng xié shǔ   chì ér  
gāo tián   kuàng nǎi gēng zhí  
fēng zhēn sòng   yún chuī chāi  
zhī xià mín   zāo pèi xiàng shí  
yán wēi   hàn  
yìng yuán xián lìng yǐn   mǐn gài  
yīn míng shān   liú rùn  
zhāo lái sàn   zhì jiǔ huàn chóu  
shī chéng yún wài   xiǎn dòng qián zhé  
xuán kàn suō chū   kuàng gōu huì  
shuí yán lìng   niàn chóu  
jiē kùn hāo   zuì jué mín  
dāng wèn niú chuǎn   miǎn shǐ 使 shī  
jiǔ guān bào shǒu   huái ān shì  
shuí zāi xīn tóng   bǎo jiāng