代秋胡歌詩 其七

魏晉 嵇康
徘徊鐘山。息駕於層城。徘徊鐘山。息駕於層城。上蔭華蓋。下采若英。 受道王母。遂升紫庭。逍遙天衢。千載長生。歌以言之。徘徊於層城。
pái huái zhōng shān jià céng chéng pái huái zhōng shān jià céng chéng shàng yīn huá gài xià cǎi ruò yīng
shòu dào wáng suì shēng tíng xiāo yáo tiān qiān zǎi cháng shēng yán zhī pái huái céng chéng