待雪不至呈子儀

宋代 吳芾
冬暖方憂雪意慳,俄然飄灑到人間。 夜聞便謂迷三徑,曉看依然在半山。 明日既容殘臘去,今朝已是迫春還。 如何滕六渾無意,不上雲霄叩九關。
dōng nuǎn fāng yōu xuě qiān   é rán piāo dào rén jiān
wén biàn 便 wèi sān jìng   xiǎo kàn rán zài bàn shān
míng róng cán   jīn zhāo shì chūn hái
téng liù hún   shàng yún xiāo kòu jiǔ guān