達奚司空立南海王廟門外

明代 湯顯祖
司空暹羅人,面手黑如漆。 華風一來覲,登觀稍游逸。 戲向扶胥口,樹兩波羅蜜。 欲表身後奇,願此得成實。 樹畢顧歸舟,冥然忽相失。 虎門亦不遠,決撇去何疾。 身家隔胡漢,孤生長此畢。 猶復盼舟影,左手翳西日。 嗔匈帶中裂,嚨氣噴溢。 立死不肯僵,目如望家室。 塑手一何似,光景時時出。 墟人遞香火,陰風吹崒峍。 上有南海王,長此波臣秩。 幽情自相附,遊魂知幾馹。 至今波羅樹,依依兩蒙密。 波聲林影外,檐廊暝蕭瑟。
kōng xiān luó rén   miàn shǒu hēi  
huá fēng lái jìn   dēng guān shāo yóu  
xiàng kǒu   shù liǎng luó  
biǎo shēn hòu   yuàn chéng shí  
shù guī zhōu   míng rán xiāng shī  
mén yuǎn   jué piē  
shēn jiā hàn   shēng zhǎng  
yóu pàn zhōu yǐng   zuǒ shǒu 西  
chēn xiōng dài zhōng liè   lóng pēn  
kěn jiāng   wàng jiā shì  
shǒu   guāng jǐng shí shí chū  
rén xiāng huǒ   yīn fēng chuī  
shàng yǒu nán hǎi wáng   zhǎng chén zhì  
yōu qíng xiāng   yóu hún zhī  
zhì jīn luó shù   liǎng méng  
shēng lín yǐng wài   yán láng míng xiāo