大雪再次東坡韻

明代 李寄
豐年呈瑞看穠纖,舉手寒威入袖嚴。不獨鋪雲能作海,果然掃土便成鹽。 鳳池學士冰山倚,貂帽郎官狗尾檐。乘與東坡舒望眼,驚看馬耳沒雙尖。 開口誰憐望哺鴉,出門我嘆鷓鴣車。折腰已瘁陶潛柳,強項空開董令花。 行客扮成瓊島客,貧家裝就玉堂家。乾坤一變誰支拄,垂老看予瘦骨叉。
fēng nián chéng ruì kàn nóng xiān   shǒu hán wēi xiù yán yún néng zuò hǎi guǒ   rán sǎo biàn chéng 便 yán    
fèng chí xué shì bīng shān   diāo mào láng guān gǒu wěi yán chéng dōng shū wàng yǎn jīng   kàn ěr méi shuāng jiān    
kāi kǒu shuí lián wàng   chū mén tàn zhè chē zhé yāo cuì táo qián liǔ qiáng   xiàng kōng kāi dǒng lìng huā    
xíng bàn chéng qióng dǎo   pín jiā zhuāng jiù táng jiā qián kūn biàn shuí zhī zhǔ chuí   lǎo kàn shòu chā