冬日書懷用正甫韻

宋代 高翥
慣將雙手托虛空,歲事雖窮道不窮。 身健不知行路遠,心安還與在家同。 客攜酒至一樽綠,兄寄書來三印紅。 看罷兄書斟客酒,閒愁無事置胸中。
guàn jiāng shuāng shǒu tuō kōng   suì shì suī qióng dào qióng  
shēn jiàn zhī xíng yuǎn   xīn ān hái zài jiā tóng  
xié jiǔ zhì zūn   xiōng shū lái sān yìn hóng  
kàn xiōng shū zhēn jiǔ   xián chóu shì zhì xiōng zhōng