洞仙歌(溫園賞海棠)

宋代 晁補之
群芳老盡,海棠花時候。雨過寒輕好清晝。最妖饒一段,全是初開,雲鬟小,塗粉施朱未就。 全開還自好,駘蕩春余,百樣宮羅斗繁繡。縱無語也,心應恨來遲,恰柳絮、將春歸後。醉猶倚柔柯,怯黃昏,這一點愁,須共花同瘦。
qún fāng lǎo jìn   hǎi táng huā shí hou guò hán qīng hǎo qīng zhòu zuì yāo ráo duàn   quán shì chū kāi   yún huán xiǎo   fěn shī zhū wèi jiù
quán kāi hái hào   dài dàng chūn   bǎi yàng gōng luó dòu fán xiù zòng   xīn yīng hèn lái chí   qià liǔ jiāng chūn guī hòu zuì yóu róu   qiè huáng hūn   zhè diǎn chóu   gòng huā tóng shòu