冬陰寄滿子權

宋代 王令
玄雲載雨惜不下,北風吹急水相黏。 周遮覆蓋不通透,錮結已厚難披燖。 微陽未復老陰壯,計去暖律時猶淹。 青天何可一日失,漸恐此去無由瞻。 日馭自懼不得脫,略出急入地下潛。 憑陰托寒恣凌爍,風伯得意欣沾沾。 但幸天公不省悟,誰顧地下人嗟讒。 隔絕霜露曠不下,帝有潤澤何由沾。 非惟勾芽凍夭折,亦恐萬類由茲殲。 九龍銜火互相暖,稱有日職借不甘。 群兒銳奮不量度,欲仰吐氣吁以炎。 惟有壯士抱劍臥,思得美酒聊自酣。
xuán yún zài xià   běi fēng chuī shuǐ xiàng nián  
zhōu zhē gài tōng tòu   jié hòu nán xún  
wēi yáng wèi lǎo yīn zhuàng   nuǎn shí yóu yān  
qīng tiān shī   jiàn kǒng yóu zhān  
de tuō   lüè chū xià qián  
píng yīn tuō hán líng shuò   fēng xīn zhān zhān  
dàn xìng tiān gōng xǐng   shuí xià rén jiē chán  
jué shuāng kuàng xià   yǒu rùn yóu zhān  
fēi wéi gōu dòng yāo zhé   kǒng wàn lèi yóu jiān  
jiǔ lóng xián huǒ xiāng nuǎn   chēng yǒu zhí jiè gān  
qún ér ruì fèn liáng   yǎng yán  
wéi yǒu zhuàng shì bào jiàn   měi jiǔ liáo hān