端門聽赦詠雪

宋代 陳與義
雲葉垂雞竿,雪花眩鸞旗。 一天豐年意,飄入萬壽卮。 茫茫玉妃班,影亂千官儀。 也知樓頭喜,舞態方自持。 教坊可憐女,面赤婆娑時。 天公一笑罷,未覺風來遲。 小儒驚偉觀,到笏不敢吹。 歸家得細說,平分遺妻兒。 茅檐玉三尺,坐玩可樂飢。 生活太陽能冷淡,侑以一篇詩。
yún chuí gān 竿   xuě huā xuàn luán  
tiān fēng nián   piāo wàn shòu zhī  
máng máng fēi bān   yǐng luàn qiān guān  
zhī lóu tóu   tài fāng chí  
jiào fāng lián   miàn chì suō shí  
tiān gōng xiào   wèi jué fēng lái chí  
xiǎo jīng wěi guān   dào gǎn chuī  
guī jiā shuō   píng fēn ér  
máo yán sān chǐ   zuò wán  
shēng huó tài yang néng lěng dàn   yòu piān shī