讀陳石遺詩集遂和其論詩原韻

清代 吳保初
客邸鎮無聊,向人借書看。遊興久已闌,吟侶亦漸罕。 暮攜陳子詩,兀自誦至旦。珠玉隨風翻,咳唾落天半。 詠懷追步兵,嗜酒過中散。雲夢偶相值,江湖游汗漫。 師門君所思,世途吾已憚。雖有鴻羽儀,不及羊頭爛。 澤畔放臣吟,樓頭思婦嘆。詞妥極艱辛,語妙益悽惋。 始覺涪翁豪,不遜臨川鍛。吾師擅風雅,薪傳火未斷。 救衰雖已遲,振靡或未晏。誰為壓卷篇,有人唱之渙。
zhèn liáo   xiàng rén jiè shū kàn yóu xìng jiǔ lán yín   jiàn hǎn    
xié chén zi shī   sòng zhì dàn zhū suí fēng fān   tuò luò tiān bàn    
yǒng huái zhuī bīng   shì jiǔ guò zhōng sàn yún mèng ǒu xiāng zhí jiāng   yóu hàn màn    
shī mén jūn suǒ   shì dàn suī yǒu hóng   yáng tóu làn    
pàn fàng chén yín   lóu tóu tàn tuǒ jiān xīn   miào wǎn    
shǐ jué wēng háo   xùn lín chuān duàn shī shàn fēng xīn   chuán huǒ wèi duàn    
jiù shuāi suī chí   zhèn huò wèi yàn shuí wèi juàn piān yǒu   rén chàng zhī huàn