讀李生詩愛而有作

宋代 趙鼎臣
少年似是賈才子,作語便如歐少師。後生可畏吾老矣,下筆有神君勉之。 崩崖破壑水浩渺,壞銜掣轡駒權奇。徐徐勢定識歸處,要以古人為矩規。
shào nián shì shì jiǎ cái   zuò biàn 便 ōu shǎo shī hòu shēng wèi lǎo xià   yǒu shén jūn miǎn zhī    
bēng shuǐ hào miǎo   huài xián chè pèi quán shì dìng shí guī chǔ yào   rén wéi guī