二游詩。任詩

唐代 皮日休
任君恣高放,斯道能寡合。一宅閒林泉,終身遠囂雜。 嘗聞佐浩穰,散性多儑bY.欻爾解其綬,遺之如棄靸。 歸來鄉黨內,卻與親朋洽。開溪未讓丁,列第方稱甲。 入門約百步,古木聲霎霎。廣檻小山欹,斜廊怪石夾。 白蓮倚闌楯,翠鳥緣簾押。地勢似五瀉,岩形若三峽。 猿眠但膃肭,鳧食時啑唼。撥荇下文竿,結藤縈桂楫。 門留醫樹客,壁倚栽花鍤。度歲止褐衣,經旬唯白vS. 多君方閉戶,顧我能倒屟。請題在茅棟,留坐於石榻。 魂從清景遛,衣任煙霞裛.階墀龜任上,枕席鷗方狎。 沼似頗黎鏡,當中見魚眨。杯杓悉杉瘤,盤筵盡荷葉。 閒斟不置罰,閒弈無爭劫。閒日不整冠,閒風無用箑。 以斯為思慮,吾道寧疲苶.袞衣競璀璨,鼓吹爭鞺鞳. 欲者解擠排,詬者能詀讘。權豪暫翻覆,刑禍相填壓。 此時一圭竇,不肯饒閶闔。有第可棲息,有書可漁獵。 吾欲與任君,終身以斯愜。
rèn jūn gāo fàng   dào néng guǎ zhái xián lín quán   zhōng shēn yuǎn xiāo
cháng wén zuǒ hào ráng   sàn xìng duō án   b   Y   . bY. chuā ěr jiě   shòu zhī
guī lái xiāng dǎng nèi   què qīn péng qià kāi wèi ràng dīng   liè fāng chēng jiǎ
mén yuē bǎi   shēng shà shà guǎng kǎn xiǎo shān   xié láng guài shí jiā
bái lián lán dùn   cuì niǎo yuán lián shì shì xiè   yán xíng ruò sān xiá
yuán mián dàn   shí shí shà shà xìng xià wén gān 竿   jié téng yíng guì
mén liú shù   zāi huā chā suì zhǐ   jīng xún wéi bái   v   S   .
duō jūn fāng   néng dào xiè qǐng zài máo dòng   liú zuò shí
hún cóng qīng jǐng liú   rèn yān xiá   . jiē chí guī rèn shàng   zhěn ōu fāng xiá
zhǎo shì jìng   dāng zhōng jiàn zhǎ bēi sháo shān liú   pán yán jǐn
xián zhēn zhì   xián zhēng jié xián zhěng guān   xián fēng yòng shà
wèi   dào níng nié   . gǔn jìng cuǐ càn   chuī zhēng tāng   .
zhě jiě pái   gòu zhě néng zhān niè quán háo zàn fān   xíng huò xiāng tián
shí guī dòu   kěn ráo chāng yǒu   yǒu shū liè
rèn jūn   zhōng shēn qiè