鄂渚招王昌齡張僨

唐代 常建
刈蘆曠野中,沙土飛黃雲。天晦無精光,茫茫悲遠君。 楚山隔湘水,湖畔落日曛。春雁又北飛,音書固難聞。 謫居未為嘆,讒枉何由分。午日逐蛟龍,宜為吊冤文。 翻覆古共然,名宦安足雲。貧士任枯槁,捕魚清江濆。 有時荷鋤犁,曠野自耕耘。不然春山隱,溪澗花氤氳。 山鹿自有場,賢達亦顧群。二賢歸去來,世上徒紛紛。
kuàng zhōng   shā fēi huáng yún tiān huì jīng guāng   máng máng bēi yuǎn jūn
chǔ shān xiāng shuǐ   pàn luò xūn chūn yàn yòu běi fēi   yīn shū nán wén
zhé wèi wèi tàn   chán wǎng yóu fēn zhú jiāo lóng   wèi diào yuān wén
fān gòng rán   míng huàn ān yún pín shì rèn gǎo   qīng jiāng pēn
yǒu shí chú   kuàng gēng yún rán chūn shān yǐn   jiàn huā yīn yūn
shān 鹿 yǒu chǎng   xián qún èr xián guī lái   shì shàng fēn fēn