方壺自詠

宋代 汪莘
白晝常陪俗,清宵得養魂。 幾時成草屋,終日掩柴門。 事迫文方出,身閒道始尊。 世方懷祖逖,吾已吊劉琨。
bái zhòu cháng péi   qīng xiāo yǎng hún  
shí chéng cǎo   zhōng yǎn chái mén  
shì wén fāng chū   shēn xián dào shǐ zūn  
shì fāng huái   diào liú kūn