法曲獻仙音

宋代 張儼
雲隱山暉,樹分溪影,未放妝檯簾卷。篝密籠香,鏡圓窺粉,花深自然寒淺。正人在、銀屏底,琵琶半遮面。語聲軟。且休彈、玉關愁怨。怕喚起西湖,那時春感。楊柳古灣頭,記小憐、隔水曾見。聽到無聲,謾贏得、情緒難翦。把一襟心事,散入落梅千點。
yún yǐn shān huī   shù fēn yǐng   wèi fàng zhuāng tái lián juǎn gōu lóng xiāng   jìng yuán kuī fěn   huā shēn rán hán qiǎn zhèng rén zài yín píng   pa bàn zhē miàn shēng ruǎn qiě xiū dàn guān chóu yuàn huàn 西   shí chūn gǎn yáng liǔ wān tóu   xiǎo lián shuǐ céng jiàn tīng dào shēng   mán yíng de qíng nán jiǎn jīn xīn shì   sàn luò méi qiān diǎn