奉和冬至應教詩

南北朝 蕭愨
天宮初動磬,緹室已飛灰。暮風吹竹起,陽雲覆石來。 拆冰開荔色,除雪出蘭栽。慚無宋玉辨,濫吹楚王台。
tiān gōng chū dòng qìng   shì fēi huī fēng chuī zhú   yáng yún shí lái
chāi bīng kāi   chú xuě chū lán zāi cán sòng biàn   làn chuī chǔ wáng tái