奉和慎思寺丞太康傳舍相逢並寄扶溝程太丞尉

宋代 黃庭堅
扶亭大夫伯淳父,平生執鞭所欣慕。 蚤年學問多東南,形阻江山想神遇。 阮籍台邊有一人,愛嘆非為婚姻故。 民言令君明且清,玉壺寒冰不受污。 我從王事驅傳馬,落日東走駭麏兔。 問知鄰境欲過之,簡書有程嚴寸步。 胸懷作惡無處說,天氣昏昏月含霧。 故人如從空中落,逼耳好鳥鳴韶濩。 野桃窈窕風剪拂,官柳低昂春燠昫。 政由人好景亦好,燒燭續書笑言聚。 同懷兩賢孤此樂,無物可寫心傾傃。 鄧侯詩成錦繡段,浣花屑玉邀我賦。 今年病起疏酒杯,醉鄉荊棘歸無路。 詩窮淨欲四壁立,奈何可當杜武庫。 不似灞橋風雪中,半臂騎驢得佳句。 濟時之才吾豈敢,樗櫟初無廊廟具。 上車不落強顏耳,伏食官食等雞鶩。 只欲苦留公把酒,都畿千里勤督護。 及得歸時穀雨余,已剪輕衣換袍袴。 春色衰從一片飛,況乃紛紛不知數。
tíng dài chún   píng shēng zhí biān suǒ xīn
zǎo nián xué wèn duō dōng nán   xíng jiāng shān xiǎng shén
ruǎn tái biān yǒu rén   ài tàn fēi wéi hūn yīn
mín yán lìng jūn míng qiě qīng   hán bīng shòu
cóng wáng shì chuán   luò dōng zǒu hài jūn
wèn zhī lín jìng guò zhī   jiǎn shū yǒu chéng yán cùn
xiōng huái zuò è chǔ shuō   tiān hūn hūn yuè hán
rén cóng kōng zhōng luò   ěr hǎo niǎo míng sháo
táo yǎo tiǎo fēng jiǎn   guān liǔ áng chūn
zhèng yóu rén hǎo jǐng hǎo   shāo zhú shū xiào yán
tóng huái liǎng xián   xiě xīn qīng
dèng hóu shī chéng jǐn xiù duàn   huàn huā xiè yāo
jīn nián bìng shū jiǔ bēi   zuì xiāng jīng guī
shī qióng jìng   nài dāng
shì qiáo fēng xuě zhōng   bàn jiā
shí zhī cái gǎn   chū chū láng miào
shàng chē qiǎng yán ěr   shí guān shí děng
zhǐ liú gōng jiǔ   qiān qín
guī shí   jiǎn qīng huàn páo
chūn shuāi cóng piàn fēi   kuàng nǎi fēn fēn zhī shù