奉和襲美太湖詩二十首。縹緲峰

唐代 陸龜蒙
左右皆跳岑,孤峰挺然起。因思縹緲稱,乃在虛無里。 清晨躋磴道,便是孱顏始。據石即更歌,遇泉還徙倚。 花奇忽如薦,樹曲渾成幾。樂靜煙靄知,忘機猿狖喜。 頻攀峻過斗,末造平如砥。舉首閡青冥,回眸聊下視。 高帆大於鳥,廣墠才類蟻。就此微茫中,爭先未嘗已。 葛洪話剛氣,去地四千里。苟能乘之游,止若道路耳。 吾將自峰頂,便可朝帝扆。盡欲活群生,不唯私一己。 超騎明月蜍,復弄華星蕊。卻下蓬萊巔,重窺清淺水。 身為大塊客,自號天隨子。他日向華陽,敲雲問名氏。
zuǒ yòu jiē tiào cén   fēng tǐng rán yīn piāo miǎo chēng   nǎi zài
qīng chén dèng dào   biàn 便 shì chán yán shǐ shí gèng   quán hái
huā jiàn   shù hún chéng jìng yān ǎi zhī   wàng yuán yòu
pín pān jùn guò dòu   zào píng shǒu qīng míng   huí móu liáo xià shì
gāo fān niǎo   guǎng shàn cái lèi jiù wēi máng zhōng   zhēng xiān wèi cháng
hóng huà gāng   qiān gǒu néng chéng zhī yóu   zhǐ ruò dào ěr
jiāng fēng dǐng   biàn 便 cháo jǐn huó qún shēng   wéi
chāo míng yuè chú   nòng huá xīng ruǐ què xià péng lái diān   zhòng kuī qīng qiǎn shuǐ
shēn wéi kuài   hào tiān suí xiàng huá yáng   qiāo yún wèn míng shì