鳳凰台上憶吹簫

清代 陳去病
碧玉身材,破瓜年紀,照人眼底真明。況司書捧硯,會理瑤箏。 不是隨春憨態,圓午夢一味嬌嗔。還應似、櫻桃楊柳,蠻素風情。 淒清。恰才相值,這秋半團欒,明月如鉦。豈吳剛仙窟,七寶瓏玲。 自有嫦娥靈藥,煩玉兔、搗徹瓊英。渾無那,裴航市上,杆臼空尋。
shēn cái   guā nián   zhào rén yǎn zhēn míng kuàng shū pěng yàn   huì yáo zhēng
shì suí chūn hān tài   yuán mèng wèi jiāo chēn hái yīng shì yīng táo yáng liǔ   mán fēng qíng
qīng qià cái xiāng zhí   zhè qiū bàn tuán luán   míng yuè zhēng gāng xiān   bǎo lóng líng
yǒu cháng é líng yào   fán dǎo chè qióng yīng hún   péi háng shì shàng   gān jiù kōng xún