風雪見山林佳絕

宋代 韓淲
煙濃山漸白,風急樹還青。鶻落飛鳶徑,鷗浮宿雁汀。 周遮迷疊嶂,疾瀉快中泠。敝褐輿籃兀,村醪飲易醒。
yān nóng shān jiàn bái   fēng shù hái qīng luò fēi yuān jìng ōu   yàn 宿 tīng    
zhōu zhē dié zhàng   xiè kuài zhōng líng lán 輿 cūn   láo yǐn xǐng