感舊賦附歌

唐代 岑參
東海之水化為田,北溟之魚飛上天。城有時而復,陵有時而遷,理固常矣,人亦其然。 觀夫陌上豪貴,當年高位,歌鐘拂天,鞍馬照地,積黃金以自滿,矜青雲之坐致,高館招其賓朋,重門疊其車騎。 及其高堂傾,曲池平,雀羅空悲其處所,門客肯念其生平? 已矣夫!世路崎嶇,孰為後圖?豈無疇日之光榮,何今人之棄予。 彼乘軒而不恤爾後,曾不愛我之羈孤。嘆君門兮何深,顧盛時而向隅。 攬蕙草以惆悵,步衡門而踟躕。強學以待,知音不無。 思達人之惠顧,庶有望於亨衢。
dōng hǎi zhī shuǐ huà wèi tián   běi míng zhī fēi shàng tiān chéng yǒu shí ér   líng yǒu shí ér qiān   cháng   rén rán
guān shàng háo guì   dāng nián gāo wèi   zhōng tiān   ān zhào   huáng jīn mǎn 滿   jīn qīng yún zhī zuò zhì   gāo guǎn zhāo bīn péng   chóng mén dié chē
gāo táng qīng   chí píng   què luó kōng bēi chù suǒ   mén kěn niàn shēng píng  
  shì   shú wèi hòu   chóu zhī guāng róng   jīn rén zhī
chéng xuān ér ěr hòu   céng ài zhī tàn jūn mén shēn   shèng shí ér xiàng
lǎn huì cǎo chóu chàng   héng mén ér chí chú qiáng xué dài   zhī yīn
rén zhī huì   shù yǒu wàng hēng