感興三首 其三

宋代 蘇舜欽
瞽說聖所擇,愚謀帝不罪。況乎言有文,白黑時利害。 前日林書生,自謂胸臆大。潛心摭世病,榮成謂可賣。 投顙觸諫函,獻言何耿介。雲昨見凶星,上帝下警戒。 意若日昏㧻,出處恣蜂蠆。安坐弄神器,開門納珍賄。 宗支若繫囚,親親禮日殺。大臣屍其柄,咋舌希龍拜。 速速伐虎叢,無使自沈瘵。陛下幸察之,聰明即不壞。 如忽賤臣言,不瞬防禍敗。一封朝飛入,群目已睚眥。 力夫暮塞門,執縛不容喟。十手捽其胡,如負殺人債。 幽諸死牢中,系灼若龜蔡。亦既下風指,黥而播諸海。 長途萬餘里,一錢不得帶。必令朝夕閒,渴飢死於械。 從前有口者,蹜脰如氣鞴。獨夫已去除,易若吹糠粺。 奈何上帝明,非德不可蓋。倏忽未十旬,炎官下其怪。 乙夜紫禁中,一燎不存芥。天王下床走,倉猝畏掛礙。 連延舊寢廷,頓失若空寨。明朝黃紙出,大赦遍中外。 嗟乎林書生,生命不可再。翻令兇惡囚,累累受恩貸。
shuō shèng suǒ   móu zuì kuàng yán yǒu wén bái   hēi shí hài    
qián lín shū shēng   wèi xiōng qián xīn zhí shì bìng róng   chéng wèi mài    
tóu sǎng chù jiàn hán   xiàn yán gěng jiè yún zuó jiàn xiōng xīng shàng   xià jǐng jiè    
ruò hūn zhuó   chū chù fēng chài ān zuò nòng shén kāi   mén zhēn huì    
zōng zhī ruò qiú   qīn qīn shā chén shī bǐng   shé lóng bài    
cóng   shǐ 使 shěn zhài xià xìng chá zhī cōng   ming huài    
jiàn chén yán   shùn fáng huò bài fēng cháo fēi qún      
sài mén   zhí róng kuì shí shǒu zuó   shā rén zhài    
yōu zhū láo zhōng   zhuó ruò guī cài xià fēng zhǐ qíng   ér zhū hǎi    
cháng wàn   qián dài lìng zhāo xián   xiè    
cóng qián yǒu kǒu zhě   dòu bèi chú   ruò chuī kāng bài    
nài shàng míng   fēi gài shū wèi shí xún yán   guān xià guài    
jìn zhōng   liáo cún jiè tiān wáng xià chuáng zǒu cāng   wèi guà ài    
lián yán jiù qǐn tíng   dùn shī ruò kōng zhài míng cháo huáng zhǐ chū   shè biàn zhōng wài    
jiē lín shū shēng   shēng mìng zài fān lìng xiōng è qiú lěi   lěi shòu ēn dài