高陽台 其二

清代 陳去病
擁髻填詞,憑肩玩月,當時幾許歡娛。底恁匆匆,留伊不住何如。 翩鴻一瞥靈氛邈,剩孤懷、渺渺愁予。影模糊。雁杳魚沈,沒寄封書。 驀然錦字傳來快,詎看猶未了,淚已漣洳。道受新涼,懨懨人忒慵疏。 秋風從古稱多厲,怎禁他、辛苦程途。病曾無。碎矣儂心,夢也驚呼。
yōng tián   píng jiān wán yuè   dāng shí huān nèn cōng cōng   liú zhù
piān hóng piē líng fēn miǎo   shèng huái miǎo miǎo chóu yǐng yàn yǎo shěn   méi fēng shū
rán jǐn chuán lái kuài   kàn yóu wèi liǎo   lèi lián dào shòu xīn liáng   yān yān rén yōng shū
qiū fēng cóng chèn duō   zěn jìn xīn chéng bìng céng suì nóng xīn   mèng jīng