給四江韻賦海棠

元代 胡天游
街西街東鼓逄逄,書生閉門續蘭釭。有美一人嬌不語,夜稱唐妃領群娏。 敲門索我南圃百尺之飛幢,恍然失之神為愯,繞庭如聞足音跫。 有花嫣然來錦江,炯如真珠滴春缸。又如錦旆搖長槓,朱唇半啟調新腔。 酡顏睡足琉璃窗,天然富貴真無雙。一笑未了千花降,粗桃俗李徒紛厖。 正須林下拜老龐,惜哉胡不居空谾。傾城倚市眾所{目空},世人共辯珉與玒。 詩成絕倒付同調,為我金石相舂撞。
jiē 西 jiē dōng páng páng   shū shēng mén lán gāng yǒu měi rén jiāo   chēng táng fēi lǐng qún máng    
qiāo mén suǒ nán bǎi chǐ zhī fēi chuáng   huǎng rán shī zhī shén wèi sǒng   rào tíng wén yīn qióng  
yǒu huā yān rán lái jǐn jiāng   jiǒng zhēn zhū chūn gāng yòu jǐn pèi yáo zhǎng gāng zhū   chún bàn diào xīn 調 qiāng    
tuó yán shuì liú li chuāng   tiān rán guì zhēn shuāng xiào wèi liǎo qiān huā jiàng   táo fēn máng    
zhèng lín xià bài lǎo páng   zāi kōng hōng qīng chéng shì zhòng suǒ   { kōng shì   }   rén gòng biàn mín hóng    
shī chéng jué dǎo tóng diào 調   wèi jīn shí xiāng chōng zhuàng