耕樂為黃從禮賦

元代 鄧雅
山鳩鳴高樹,科斗散平池。甘澤既已足,播谷當及時。 俛焉佩古訓,服田不知罷。躬耕寧為恥,所樂實在茲。 豐年黍稌登,庶用給公私。匏尊湛香醪,彘肩亦已肥。 農談共鄰叟,鼓腹常熙熙。人生貴力本,汲汲將奚為。 陶然上皇逸,載誦豳風詩。
shān jiū míng gāo shù   dǒu sàn píng chí gān   dāng shí
yān pèi xùn   tián zhī gōng gēng níng wèi chǐ   suǒ shí zài
fēng nián shǔ dēng   shù yòng gěi gōng páo zūn zhàn xiāng láo   zhì jiān féi
nóng tán gòng lín sǒu   cháng rén shēng guì běn   jiāng wèi
táo rán shàng huáng   zài sòng bīn fēng shī