廣州貽匡緒法師

唐代 曹松
口宣微密不思議,不是除貪即誡痴。只待外方緣了日, 爭看內殿詔來時。周回海樹侵階疾,迢遞江潮應井遲。 必竟懶過高坐寺,未能全讓法雲師。
kǒu xuān wēi   shì chú tān jiè chī zhǐ dài wài fāng yuán le  
zhēng kàn nèi diàn 殿 zhào lái shí zhōu huí hǎi shù qīn jiē   tiáo jiāng cháo yīng jǐng chí
jìng lǎn guò gāo zuò   wèi néng quán ràng yún shī