觀江淮名勝圖

唐代 王昌齡
刻意吟雲山,尤知隱淪妙。遠公何為者,再詣臨海嶠。 而我高其風,披圖得遺照。援毫無逃境,遂展千里眺。 淡掃荊門煙,明標赤城燒。青蔥林間嶺,隱見淮海徼。 但指香爐頂,無聞白猿嘯。沙門既雲滅,獨往豈殊調。 感對懷拂衣,胡寧事漁釣。安期始遺舄,千古謝榮耀。 投跡庶可齊,滄浪有孤棹。
yín yún shān   yóu zhī yǐn lún miào yuǎn gōng wéi zhě   zài lín hǎi qiáo
ér gāo fēng   zhào yuán háo táo jìng   suì zhǎn qiān tiào
dàn sǎo jīng mén yān   míng biāo chì chéng shāo qīng cōng lín jiān lǐng   yǐn jiàn huái hǎi jiǎo
dàn zhǐ xiāng dǐng   wén bái yuán xiào shā mén yún miè   wǎng shū diào 調
gǎn duì huái   níng shì diào ān shǐ   qiān xiè róng yào 耀
tóu shù   cāng làng yǒu zhào