閨情 鞦韆

宋代 張玉娘
瘦腰春病不成圍,閒逐鞦韆盪畫衣。香散天風蘭佩墮,聲搖環玉綵繩飛。 飄颻似跨雙鸞去,閒雅宜從月殿歸。無力尚憐扶不起,翠蛾猶蹙怨斜暉。
shòu yāo chūn bìng chéng wéi   xián zhú qiū qiān dàng huà xiāng sàn tiān fēng lán pèi duò   shēng yáo huán cǎi shéng fēi
piāo yáo shì kuà shuāng luán   xián cóng yuè diàn 殿 guī shàng lián   cuì é yóu yuàn xié huī