過天津橋
日暖溪平冰漸銷,水聲才下內前橋。
山川滿眼閒宮殿,草樹迷人舊市朝。
每向尋春偏有意,卻成懷古更無聊。
洛陽平昔多豪俊,惆悵埋魂不可招。
rì
日
nuǎn
暖
xī
溪
píng
平
bīng
冰
jiàn
漸
xiāo
銷
,
shuǐ
水
shēng
聲
cái
才
xià
下
nèi
內
qián
前
qiáo
橋
。
shān
山
chuān
川
mǎn
滿
yǎn
眼
xián
閒
gōng
宮
diàn
殿
,
cǎo
草
shù
樹
mí
迷
rén
人
jiù
舊
shì
市
cháo
朝
。
měi
每
xiàng
向
xún
尋
chūn
春
piān
偏
yǒu
有
yì
意
,
què
卻
chéng
成
huái
懷
gǔ
古
gèng
更
wú
無
liáo
聊
。
luò
洛
yáng
陽
píng
平
xī
昔
duō
多
háo
豪
jùn
俊
,
chóu
惆
chàng
悵
mái
埋
hún
魂
bù
不
kě
可
zhāo
招
。