故鄉夜坐有感
諸兄棄逝有喬木,病妻死別今空帷。淒涼聽雨夜如此,老大還鄉心轉悲。
風氣百年無舊俗,江山滿目記兒時。孤燈明滅可誰語,援筆悵然還賦詩。
zhū
諸
xiōng
兄
qì
棄
shì
逝
yǒu
有
qiáo
喬
mù
木
,
bìng
病
qī
妻
sǐ
死
bié
別
jīn
今
kōng
空
wéi
帷
qī
。
liáng
淒
tīng
涼
yǔ
聽
yè
雨
rú
夜
cǐ
如
lǎo
此
,
dà
老
huán
大
xiāng
還
xīn
鄉
zhuǎn
心
bēi
轉
悲
。
fēng
風
qì
氣
bǎi
百
nián
年
wú
無
jiù
舊
sú
俗
,
jiāng
江
shān
山
mǎn
滿
mù
目
jì
記
ér
兒
shí
時
gū
。
dēng
孤
míng
燈
miè
明
kě
滅
shuí
可
yǔ
誰
yuán
語
,
bǐ
援
chàng
筆
rán
悵
hái
然
fù
還
shī
賦
詩
。