漢宮春 次高子文韻

宋代 蔡松年
雪與幽人,正一年佳處,清曉開門。蕭然半華鬢髮,相與銷魂。披衣倚柱,向輕寒、?淥微溫。端好在,垂鞭信馬,小橋南畔煙村。呵手凍吟未了,爛銀鉤呼我,玉粒晨*。六花做成蟹眼,鳳味香翻。小梅疏竹,際壁間、橫出江天。那更有,青松怪石,一聲鶴唳前軒。
xuě yōu rén   zhèng nián jiā chǔ   qīng xiǎo kāi mén xiāo rán bàn huá bìn   xiāng xiāo hún zhù   xiàng qīng hán 、?   ? wēi wēn duān hǎo zài   chuí biān xìn   xiǎo qiáo nán pàn yān cūn shǒu dòng yín wèi liǎo   làn yín gōu   chén   *。 liù huā zuò chéng xiè yǎn   fèng wèi xiāng fān xiǎo méi shū zhú   jiān héng chū jiāng tiān gèng yǒu   qīng sōng guài shí   shēng qián xuān