漢宮春(生日詞)

宋代 程大昌
萬六千年,是仙椿日月,兩度陽春。根柯不隨物化,那有新陳。戲夸悠久,借時光、驚覺時人。道歷管,階螢萬換,悠然喚做逡巡。 老我百無貪羨,羨天芳壽種,掩冉三辰。謝他流年甲子,已是重輪。人間春狹,只九旬、斗柄標寅。更擬向,椿枝倚數,十分取一為真。
wàn liù qiān nián   shì xiān chūn 椿 yuè   liǎng yáng chūn gēn suí huà   yǒu xīn chén kuā yōu jiǔ   jiè shí guāng jīng jué shí rén dào guǎn   jiē yíng wàn huàn   yōu rán huàn zuò qūn xún
lǎo bǎi tān xiàn   xiàn tiān fāng shòu zhǒng   yǎn rǎn sān chén xiè liú nián jiǎ   shì zhòng lún rén jiān chūn xiá   zhǐ jiǔ xún dǒu bǐng biāo yín gèng xiàng   chūn 椿 zhī shù   shí fēn wéi zhēn